Khóa chủ đềKy II: Giang hồ " TRà Bắc"

 Phúc đáp Phúc đáp
Tác giả
  Chủ đề Tìm kiếm Tìm kiếm Chủ đề  Lựa chọn cho Chủ đề Lựa chọn cho Chủ đề
XamHong Xem...
Thành viên uy tín
Thành viên uy tín
Hình đại diện

Gia nhập: 30/12/2009
Khu vực: Gia Lâm - HN
Tình trạng: Offline
Điểm: 1564
Liên kết trực tiếp tới Chủ đề này Chủ đề: Ky II: Giang hồ " TRà Bắc"
    Ngày đăng: 29/11/2010 lúc 5:00am
Hôm trước ngồi cắt tóc vơ đc bài báo nói về chuyện này. Hn lại thấy trên mạng có. Sưu tầm lại để AE đọc chơi.
 
Đầu năm 2010 đến nay, lần lượt một số băng nhóm xã hội đen cộm cán như băng Long Thanh - Hưng "vườn điều" ở Đồng Nai, băng Hùng "trắng", Oanh "hà" ở TP HCM…đã bị Công an triệt phá. Các băng nhóm này đều quy tụ toàn những tên giang hồ gốc Bắc, hoạt động liều lĩnh, quyết liệt, quy mô tổ chức có phần chặt chẽ, quy củ hơn so với đám lưu manh bản địa.

Đã có những dấu hiệu rõ ràng chứng tỏ giang hồ "Trà Bắc" đang ngóc đầu dậy trở lại, chuyển địa bàn hoạt động phạm tội vào TP HCM và một số tỉnh lân cận.

Kỳ I : Những kẻ tiên phong

Danh xưng "giang hồ Trà Bắc" chỉ trở nên quen thuộc từ sau vụ thanh toán băng đảng giết chết nữ quái Dung "Hà" năm 2000, khi cả kẻ tổ chức hành quyết, người đóng vai đao phủ lẫn nạn nhân đều là những tay anh chị gốc Bắc. Tuy nhiên, sự xuất hiện của cách gọi thì đã có từ lâu.

Trong dòng người di cư từ Bắc vào Nam sau năm 1954 cũng có không ít tên anh chị, lưu manh chuyên nghiệp nhưng không nổi tiếng. Bất ngờ, Hỏi Phôồng Kin, một gã vô danh tiểu tốt bỗng ngang xương thách đấu tay đôi với Tín Mã Nàm - vua Hắc Đạo quân 5. Điều kiện: Ai thua sẽ phải nhường "sao, nút" và lãnh địa cho kẻ thắng.

Tên gọi sặc mùi "Chệt" khiến giang hồ Sài Gòn đoán non đoán già: chắc vừa có thêm một tay anh chị thứ dữ sẩy chân từ đâu Hồng Kông, Ma Cao hay Bến Thượng Hải chi đó lạc qua Sài Gòn mưu định bá đồ vương. Hỏi Phôồng Kin, nghe cũng sặc mùi thảo khấu, giống biệt danh của một loạt tay anh chị người Hoa như Sú Há, Quẩy Thầu Hao, Hắc Quẩy Chảy…

Đã vậy, bị thách đấu lại là Tín Mã Nàm (Con ngựa điên, tên thật là Trần Hà Tư), đầu lĩnh của tất cả các đầu lĩnh giang hồ gốc Hoa vùng Chợ Lớn. Năm 17 tuổi, Tín Mã Nàm đã từng hạ đo ván vô địch võ thuật Ma Cao, sau đó lại hạ gục luôn cả thầy võ của mình ngay trên lề phố trong một chiều mưa bụi, dù trước đó ông thầy đã ưu ái truyền nghề, lại còn gả cả cô con gái rượu tên là Cắm Lìn (Cẩm Liên) cho hắn.

Võ nghệ thượng thừa, lại tàn bạo, lạnh lùng, ngôi vị "ông trùm", của Tín Mã Nàm nghiễm nhiên được thừa nhận và trở nên độc tôn. Dám khiêu khích, kẻ thách đấu nếu không phải là một thằng điên không biết sống chết là gì thì phải là một tay võ nghệ siêu quần, bản lĩnh cái thế. Hồi hộp, giang hồ Sài Gòn nín thở chờ kết quả.

"Bé cái lầm"! Hỏi Phôồng Kin nghĩa là Kim Hải Phòng đọc trại theo giọng Hải Nàm như mấy chú Khách bán mì gõ, phá xa ở đất Cảng mà thành, chẳng liên quan quái gì đến cả Hồng Kông nhượng địa lẫn Trung Hoa lục địa. Gã chỉ là một thằng oắt con trốn lính, không bạch diện thư sinh gì lắm nhưng cũng chẳng hề to cao hơn ai, tuổi mới xấp xỉ 25, "cố hương" nằm đâu đó bên sông Cấm.

Vào cuộc, đấu tay không, Tín Mã Nàm cho Hỏi Phôồng Kin ăn đất. Đấu với binh khí tự chọn, Tín Mã Nàm tỏ ra tay trên, không dùng những thứ dễ sát thương như đao hay thương mà dùng trường côn và suýt …mất mạng.

Hỏi Phôồng Kin "sử" một thứ đồ chơi lạ mắt là một cặp dùi sắt, trông như hai cái que cời lửa được vót nhọn. Ba lần, cặp dùi đều gí sát vào cổ, ngực và bụng Tín Mã Nàm rồi dừng lại. Dù rất giỏi võ, Tín Mã Nàm cũng phải "kinh" cặp "đoạt mệnh song tiêu" và phẩm chất "thích khách" của đối phương. Càng đáng nể hơn, kẻ thách đấu chỉ đơn thương độc mã, xong chỉ cười khì khì, chẳng tỏ ra căng thẳng hay hồi hộp chút nào.

Hoà, nhưng nể, Tín Mã Nàm lưu khách lại khách sạn Hào Huê đãi đằng, hỏi muốn gì để nhường. Hỏi Phôồng Kin chỉ cười, rất xách mé: "Nghe tiếng "ông anh" võ công thâm hậu, đến đấu chơi… cho vui, sợ bị từ chối nên thách thức mạnh mồm chứ có cần quái gì đâu!".

Những năm sau đó, dù tiếng tăm vang dội, Hỏi Phôồng Kin cũng chỉ là một tay du đãng…lo chơi là chính, không màng đến chuyện tranh quyền đoạt lợi hay đấu đá băng đảng.

Vai trò khuếch trương nhãn hiệu giang hồ Bắc thuộc về anh em Sơn Đảo - những thằng trai du đãng con một gia đình gốc Hải Dương chuyên nghề làm giò chả ở khu vực chợ Ông Tạ, Tân Bình. Sơn Đảo tên thật là Vũ Đình Khánh, ngồi tù khổ sai Côn Đảo 5 năm vì tội chém người. Cả 4 anh em Khánh, Cương "võ sĩ", Tiềm, Hoàng Bệu đều là môn sinh của võ đường Hổ Bạch Ân nổi tiếng khu vực Tân Bình.

Năm 1965, mãn hạn tù, Sơn Đảo tổ chức cho toàn bộ anh em trai trong gia đình "chuyển đổi cơ cấu ngành nghề", bỏ truyền thống giã thịt quết chả sang buôn bán bạch phiến (cocain). Phất nhanh, Sơn Đảo đã bỏ tiền ra bảo trợ cho võ đường Hổ Bạch Ân, đồng thời xây phòng tập riêng trong trại lính dù Hoàng Hoa Thám.

Đổi lại, anh em Sơn Đảo nhận được sự hậu thuẫn mạnh mẽ để loại bỏ đối thủ cạnh tranh, độc quyền cung cấp bạch phiến trên một khu vực rộng lớn quanh khu vực Chợ Ông Tạ - Lăng Cha Cả và hai trục đường lớn là Trương Minh Giảng (nay là Lê Văn Sĩ) và Lê Văn Duyệt (nay là Cách Mạng Tháng Tám).

Sóng bước cùng tay anh chị mới phất trong những trận ăn chơi đập phá là những tấm lá chắn mà dân chơi Sài Gòn nghe tên là phải "ớn ba sườn, không dám đụng": Trung tá Lê Quang Lường, Trung tá Be (ban 2 Dù),Thiếu tá Đường (Sư đoàn 3 Dù), Trung uý Nguyên, con nuôi tướng Cao Văn Viên v.v...Thế cao, lực mạnh, nhưng lại lụn bại trong thảm kịch. Cuối năm 1972, Vũ Đình Cương bị nhốt vào Trại Chí Hoà. Giỏi võ, ít nói nhưng rất uy tín, Cương trở thành "hiệp sĩ trong bóng tối" chuyên đứng ra dàn xếp những xích mích giang hồ ở trong tù. Định ra tay trừng trị Lâm Chín Ngón (cũng là một giang hồ Bắc gốc Sơn Tây, kẻ sau này bị Năm Cam sai Dung "Hà" tạt axit) vì "can tội" tranh quyền cung cấp ma tuý trong tù, Cương đã bị Lâm dùng chiêu "hai tay ba đao" bất ngờ đâm chết tại chỗ.

Lồng lộn, Sơn Đảo đã bỏ tiền thuê một Nguyễn Văn Hoàng, biệt danh Hoàng "đầu lâu", đai đen tứ đẳng Taekwondo dùng "khổ nhục kế" cố tình gây án để được vào tù ngồi chung buồng với Lâm Chín Ngón, rình cơ hội giúp Sơn Đảo giết Lâm để trả thù cho em. Sớm phát hiện, Lâm Chín Ngón đã nhờ tướng Lam Sơn, nguyên Giám đốc Trung tâm huấn luyện Thủ Đức, lỡ tay bắn chết quản gia nên phải vào tù mua giúp một chai Remy Martin đưa vào buồng giam.

Không nghi ngờ, Hoàng "đầu lâu" đã nốc cạn chai rượu khi được đàn anh khoản đãi và say mèm, nằm thẳng cẳng. Lâm Chín Ngón đã nấu nước sôi, đổ ụp lên mặt Hoàng và dùng dao lá lúa chuẩn bị sẵn đâm liên tục giết chết Hoàng.

Nợ cũ chưa thanh toán, Sơn Đảo lại dính vào một cuộc tranh chấp giang hồ khác. Y "Cà-lết" (Phạm Bá Y, sau giải phóng bị tử hình vì cướp của giết người) là đại lý "hàng đen" (thuốc phiện) khu Xóm Đạo, quận I (sau Bệnh viện Từ Dũ), cạnh tranh quyết liệt với Sơn Đảo. Một lần, khi đến thăm nhân tình cũ là Trang Barcaras, cô vũ nữ thoát y nổi tiếng của vũ trường Barcaras, Sơn Đảo bất ngờ chạm trán Y "Cà-lết" cũng đang ve vãn người đẹp. Cậy thế đàn anh, Sơn Đảo đã giáng cho Y "Cà -lết" mấy bạt tai và đuổi ra khỏi nhà để hạ nhục. Y "Cà -lết" găm hận vào lòng.

Cuối tháng 1/1975, khi vừa cùng đám sĩ quan dù rời khỏi vũ trường Crystal, kết thúc một đêm ăn chơi tới bến, Sơn Đảo đã bị hai sát thủ chở nhau trên Honda 67 xoáy nòng phóng vút tới xả nguyên một băng đạn vào lưng. Kẻ cầm lái là Ba Tiến, còn kẻ bóp cò súng lấy mạng Sơn Đảo là Xã Xệ, tức Phạm Bá Tiến, em ruột Phạm Bá Y!

Sau giải phóng, giang hồ Bắc gần như biến mất. Mãi đến đầu thập niên 90 của thế kỷ XX, theo chân những "dân chơi" xuất thân thuỷ thủ tàu viễn dương bỏ nghề, lác đác bóng dáng dân chơi đất Bắc mới bắt đầu xuất hiện ở TP HCM. Đầu tiên có T. "mắt cá", N. "râu", H. "bụi", sau đó là Nhơn "Bạch Đằng", (ra toà vì liên quan đến khẩu súng trong vụ bắn Dung "Hà"), Thuỷ "té", Thành "chân", Mơ "chân", Cường "híp" rồi anh em Bình "kiểm" (vụ bắt cóc Trầm Trọng Ngân đòi 10 triệu USD tiền chuộc)….

Hầu hết giang hồ Bắc đều tụ tập quanh các trục đường vây quanh chợ Bến Thành, quận I. Ban ngày, có một tủ thuốc lá kiêm xăng lẻ nằm lẻ loi ở góc công viên 23/9, sát bùng binh Quách Thị Trang do N. "râu" làm chủ. Đó chính là "Trung tâm thông tin giang hồ Trà Bắc".

Tuỳ mức độ thân quen và khả năng chịu chung chi, dân chơi có thể moi được đủ loại thông tin, từ chuyện tên nào mới "chuyển hộ khẩu" (vào tù), chỗ nào có thể "chống móm" (cho vay lãi nặng), đang "vã" (cần ma tuý) kiếm ở đâu, có phi vụ muốn làm ăn, tìm "tay" để "hợp cạ" (lập băng đảng)... Thay vì đặt cục gạch ống, chụp vỏ tút thuốc lá lên trên làm dấu hiệu như dân Sài Gòn, cây xăng Trà Bắc thay bằng một vỏ chai nước ngọt loại 1,25 lít. Nếu cái chai lật úp thì nghĩa là "biến đi em giai, Công an đang theo dõi".

Khu Đồng Khánh xưa, một phần lãnh địa của Tín Mã Nàm.

Ban đêm, khi các tiệm buôn bán trên đường Phạm Hồng Thái kéo cửa sắt kết thúc một ngày bận rộn thì lập tức, hàng loạt chiếc chiếu cạp được trải ra trên lề đường, kéo một đoạn dài từ cửa chợ Bến Thành đến gần hết ranh giới công viên 23-9 (khách sạn New World hiện nay).

Dưới ánh sáng leo lét của đèn dầu, ba thứ phong vị Bắc không thể thiếu là chè chén, thuốc lào, kẹo lạc được bày ra. 100% khách thượng tọa đều nói tiếng Bắc, đều hoặc là mối (chỗ thân quen) với giới giang hồ hoặc chính hiệu giang hồ. Khách đến Trà Bắc đều đi nhẹ, nói khẽ, có ho thì cũng chỉ húng hắng. Thắng "Tài Dậu" cũng đã từng ngồi nhẵn quần trên những tấm chiếu cạp này.

Giang hồ Sài Gòn lúc đầu chẳng thèm chú ý. Có chăng, chúng chỉ cười khẩy thói sĩ diện, vì giang hồ "Ba-ke" thằng nào cũng áo sơ mi cài măng sét, áo pull đóng thùng, đeo thắt lưng cẩn thận như công chức, không khét mù, bặm trợn như mấy chú giang hồ - bốc vác -xe ôm khu chợ Cầu Muối cách đó chừng nửa km. Đã thế, cái gã N. "râu" lại còn để ria mép rất oách, đẹp trai như tài tử Clark Gable (vai nam chính trong siêu phẩm "Cuốn theo chiều gió" của điện ảnh Mỹ) lúc… về già và gầy đi 25kg!

Một đêm giữa tháng 8/1995, dân chơi bỗng kéo đến Trà Bắc đông lạ thường. Rượu cuốc lủi nút lá chuối, giò, nem, ninh, mọc… không biết từ đâu bỗng được bày ra chiếu thay cho thuốc lào, kẹo lạc, chè chén rồi sẽ dùng sau. Thật sự, đó là đêm giang hồ Bắc ra mắt chính thức, tổ chức cái gọi là "Đại hội giang hồ Trà Bắc tại Sài Gòn lần thứ I". Một giai đoạn bung ra, tranh giành đẫm máu giữa giang hồ Bắc với giang hồ sở tại, từ đêm đó đã chính thức bắt đầu!



Người sửa: XamHong - 30/11/2010 lúc 3:50am
Có những thứ ngày thường mình có đc. Lúc mất rồi , mơ ước cũng = không. :)
Quay lên trên
bipro937 Xem...
Nhi đồng
Nhi đồng
Hình đại diện

Gia nhập: 11/11/2010
Khu vực: bảo lộc
Tình trạng: Offline
Điểm: 552
Liên kết trực tiếp tới Chủ đề này Ngày đăng: 29/11/2010 lúc 7:18am
?????
Quay lên trên
XamHong Xem...
Thành viên uy tín
Thành viên uy tín
Hình đại diện

Gia nhập: 30/12/2009
Khu vực: Gia Lâm - HN
Tình trạng: Offline
Điểm: 1564
Liên kết trực tiếp tới Chủ đề này Ngày đăng: 30/11/2010 lúc 3:48am

 

Kỳ 2 Giang hồ "Trà Bắc": Đặc trưng hàng nóng và máu lạnh!



"Đại hội giang hồ Trà Bắc tại Sài Gòn lần thứ I" có hai kẻ ngoại đạo được xem là "mối", được xếp ngồi chiếu trên. Người thứ nhất là C. "cận", một tay đang tập tễnh văn chương từng can tội cướp có vũ trang và vài ba… trọng tội khác cho nên phải ăn cơm tù 17 năm. Từng ngồi mòn vẹt cả nền xi măng của Trại giam Nam Hà, C. "cận" được nhiều dân chơi phía Bắc nhẵn mặt. Qua gã, tác giả bài viết này đã tò mò ghé đến Trà Bắc và vô tình được mời làm "mối" thứ hai.

Ba đêm sau, nhà thơ Đặng Vương Hưng, biên tập viên NXB Công an nhân dân cũng "can đảm" ngồi sau xe đạp để chúng tôi chở đến ngồi bệt giữa lề đường Phạm Hồng Thái, quận I uống chè chén, ăn kẹo lạc, hóng chuyện giang hồ. Nếu tôi nhớ không lầm thì đêm đó, nhà thơ đã ngồi cùng chiếu với Thắng Tài Dậu và T. "cá", nhưng đôi bên đều hoàn toàn không biết nhau. Bảo là "cũng khá thú vị", nhưng riêng khoản thuốc lào, ông nhà thơ trắng trẻo thư sinh cứ chối đây đẩy.

Ba tuần sau, C. "cận" đem chuyện giang hồ Trà Bắc huỵch toẹt thành một bài báo khá sinh động in trên tờ Tiền Phong, ký một cái tên lạ hoắc. Bị nhắn hỏi, dù nhuận bút đã nhận đủ, C. "cận" vẫn chối phắt quyền tác giả. Lò Trà Bắc sôi sùng sục. Vì chỉ duy nhất chúng tôi là người lạ tham gia đêm "đại hội ngồi bệt" cho nên những thằng mặt rô xứ đó cứ gọi là sôi máu lên, quyết tìm cho ra "gã mối cà chớn" là tôi để "dạy cho một bài học lễ độ" hay nói chính xác là để "bằm cho vịt ăn".

Vụ việc chỉ được xếp êm, khi có sự dàn hoà của Lâm chín ngón, lúc này đã là một ông chủ quán thịt chó trên đường 3-2, quận 10 và là một người chúng tôi quen biết.

Lê Ngọc Lâm sinh năm 1945, Công giáo toàn tòng, 9 tuổi theo Chúa vào Nam, lớn lên từ cô nhi viện và các trại dành cho trẻ bụi đời. Ngoài chuyện đâm chết 2 "cao thủ" khác trong tù mà chúng tôi đã đề cập, Lâm chín ngón còn nổi tiếng vì đã từng cùng với Đại Cathay, Của "Gia Định" và Ngọc "heo", đầu têu vụ bạo loạn của 800 tù thường phạm, đốt cháy Trại giam Chí Hoà vào đêm 25/8/1966. Tiếng tăm đủ để đám Trà Bắc nghiễm nhiên xem gã như một "tiền bối" giang hồ.

Bốn năm sau nữa, đến lượt Lâm… thọ nạn. Khoảng 8h tối 14/7/1999, Lâm chở vợ và con trai 6 tuổi đi ăn tối tại quán Lồi trên đường Cư xá Bắc Hải, Q.10. Một thanh niên không rõ mặt đã bất ngờ lao tới hắt nguyên một ca acid sunfuric và tót lên yên sau một xe máy đang chờ sẵn phóng vút đi. Lâm chín ngón hét lên một tiếng và lăn ra lề đường quằn quại. Qua nhiều lần phẫu thuật, khuôn mặt Lâm vẫn bị biến dạng khủng khiếp: hai tai rụng, mũi rụng, cằm dính vào ngực, hai mí mắt chảy ra và dính vào nhau, bịt kín hai hốc mắt, ấn ngón tay vào là có hai dòng nước đục như nước gạo rỉ ra.

Lê Ngọc Lâm và gia đình đã tuyệt đối không tố cáo với Công an, không nghĩ tới chuyện trả thù, chỉ nhất mực xem đó là nghiệp chướng, tìm nơi khuất nẻo để thuê nhà cho Lâm lánh mặt. Lâm sợ phát hiện ra chỗ ở của anh ta, đám sát thủ lại mò đến. Phải nhiều lần thuyết phục, chi L., vợ Lâm mới đồng ý và dẫn đường chúng tôi đến thăm Lâm.

Nhờ sự quen biết và gửi gắm của nhà báo Vũ Cao, đồng nghiệp của chúng tôi ở tờ An ninh thế giới, nguyên là một bác sĩ, Lê Ngọc Lâm đã được bác sĩ Nguyễn Văn Tráng, Trưởng khoa Mắt bệnh viện Chợ Rẫy giúp mổ tái tạo lại hai hốc mắt. Ca mổ miễn phí. Bác sĩ Tráng đã bảo: "Cứ xem như chúng tôi tặng anh một cơ hội, để may ra còn có thể nhìn lại được cuộc đời". Tất nhiên, vết thương quá nặng nên "cơ hội" của Lâm rất thấp, thị lực mỗi bên mắt chỉ còn lại 2/10.

Giữa tháng 12/2001, khi vụ Năm Cam nổ ra, vụ việc mới có cơ hội được làm sáng tỏ. Năm 1988, sau hơn 22 năm tù tội, Lâm chín ngón được tự do. Năm Cam đến tận nhà hỏi thăm, cho tiền, cư xử với Lâm khá biết điều. Năm Cam còn yêu cầu Mười đen, chủ một cửa hàng bán đồ điện - điện tử ở khu Huỳnh Thúc Kháng, quận 1 phải nhường cho Lâm một phần hùn trị giá 2 lượng vàng. Gọi là hùn nhưng Lâm không phải góp vốn, chỉ đều đặn nhận tiền lãi. Sau vài tháng, Lâm đòi Mười đen nâng… tỷ lệ lãi và đập phá tanh bành cửa tiệm khi bị từ chối. Điên tiết, Nghĩa, con trai Mười đen (sau này bị tử hình vì tội giết người) đã vác dao ra quyết trừng trị "thằng giang hồ già bố láo". Nếu Năm Cam không xuất hiện, can ngăn đúng lúc, giữa Lâm chín ngón và Nghĩa đã xảy ra một cuộc song đấu kẻ mất người còn. Bí quá, Năm Cam đành "khuyên bảo" Mười đen (thực ra là buộc phải làm theo): "Thôi, anh Lâm đã không đồng ý hùn nữa thì đem trả 2 cây vàng vốn lại cho ảnh"!

Có vốn, Lâm tham gia buôn bán ở chợ tân dược quận 10. Được ít lâu, thấy Mười đen mở tiệm mới, làm ăn khá, Lâm lại mò đến đòi "góp vốn". Lại suýt chém nhau, Năm Cam lại đứng ra dàn xếp. Không chút biết điều, Lâm vẫn chửi Năm Cam sa sả, cố tình gây sự.

Cuối năm 1998, Lâm tổ chức tiệc ở một nhà hàng trên đường Trần Hưng Đạo, quận 5 mời một loạt giang hồ có máu mặt. Năm Cam đến dự. Giang hồ các bàn đều đứng dậy cầm ly đến ra mắt, chúc tụng, một điều anh Năm, hai điều anh Năm, quên béng mất "chủ nhân ông" bữa tiệc là Lâm chín ngón. Ngứa mắt, Lâm xô tới, chỉ mặt Năm Cam gầm lên: "Thằng Năm Cam này chỉ là đồ gá bạc nhãi nhép. Tao coi nó không là cái đinh gì. Đứa nào bợ đỡ với thằng già chó này, đừng coi tao là đàn anh nữa".

Mặt tái như đít nhái, giận run người, nhưng chưa phải lúc, Năm Cam vẫn ngọt nhạt: "Anh Lâm say quá rồi, mấy em đưa ảnh về nghỉ. Anh Năm cũng say rồi, anh Năm đi trước".

Hai tuần sau, theo sự chỉ đạo của Năm Cam, một sòng bạc "quen biết" ở quận 10 đã quên mất "nghĩa vụ nhường nhịn", lột sạch của Lâm 1 cây vàng, 17 triệu đồng và 1 chiếc xe máy. Tưởng hổ dữ còn uy, Lâm đã đến tận nhà Năm Cam đòi lại. Câu trả lời là lời tuyên chiến: "Cờ gian bạc lận, dám chơi dám chịu, tiền đâu tôi "đền" cho anh Lâm mãi được!". Hung hăng, Lâm chín ngón định "dạy cho thằng Năm một bài học" ngay tại chỗ. Nhưng mấy tên đàn em đi theo, vừa nhác thấy Năm Cam, Châu Phát Lai Em, Thọ "đại uý" bước ra, đã co cẳng chạy mất. Quay qua quay lại thấy chỉ có một mình. Lâm chín ngón đành đứng chửi một hồi rồi bỏ đi. Tối 11/7/1999, Dung "Hà" và Quân "béo" (Nguyễn Duy Quân) được Năm Cam triệu đến nhà riêng ở số 107/38 Trương Định, quận 3, yêu cầu "giải quyết" Lâm chín ngón. Ý kiến "tạt acid có tác dụng dằn mặt khủng khiếp hơn" do Dung "Hà" đưa ra được Năm Cam "duyệt". Cháu gọi Năm Cam bằng cậu là Thọ “đại uý” (Nguyễn Văn Thọ) đã hai lần phải xách bình đi mua acid, vì lần đầu Dung "Hà" chê "loãng, không đạt yêu cầu". Sau đó, chính Thọ lại phải đưa đường cho hai sát thủ lên quận 10 để nhận mặt Lâm Chín Ngón.

Ba ngày sau, tay anh chị Ba-ke lừng lẫy một thời đã vĩnh viễn thành người tàn phế. Sau phiên toà xử vụ Năm Cam, Lâm chín ngón phát lộ dấu hiệu tâm thần, kết thúc bằng cái chết bi thảm, chúng tôi không tiện đề cập.

Cuối thập niên 90 của thế kỷ trước, giang hồ Trà Bắc bắt đầu rùng rùng kéo nhau vào Nam, hoà nhập rất nhanh nhưng dứt khoát không… hoà tan. Mốt thời thượng của đám "cu lịch và quý - sờ - tộc" (dân chơi, con nhà giàu mới lớn) ở Sài Gòn lúc đó là "đầu Ta-bu, xế Su - rít, đít jean - tua", nghĩa là tóc cắt kiểu Ta-bu, không có tóc mai, giống như cái mũ nồi chụp lên cái đầu cạo trắng, đi xe Suzuki Crystal loại 2 thì, ống "pô" vểnh ngược, có tốc độ đề - pa từ 0 -100km/h, tôi không nhớ mất mấy giây nhưng cực nhanh, lại nhẹ, dễ luồn lách, dễ đánh võng trên đường phố để trốn chạy nếu bị truy đuổi và mặc quần jean xé ống lua tua như tấm giẻ chùi nhà…

Đám Nhikolai (còn trẻ) từ ngoài Bắc "hành phương Nam" cười ruồi, chê là nửa mùa. Chúng tụ lại với nhau khoe áo Nato, áo bay bằng da láng, giày Côsưghin cao cổ và cắt tóc kiểu ca-rê 3 phân. Tuy bảo là "ăn Bắc mặc Nam" nhưng dường như đã có giai đoạn, phục trang của giang hồ Trà Bắc đã khiến giang hồ Sài Gòn phải thầm ghen tỵ và… bắt chước.

Được những cuộc đối đầu ngang nhiên của Lâm chín ngón với Năm Cam cổ xuý, không ít tay Trà Bắc "mới lớn" tỏ ra coi thường cả hệ thống giang hồ Sài Gòn lẫn ông trùm của chúng. "Thằng nhãi ranh" đầu tiên dám giỡn mặt chính là Cường "híp", tên thật là Trần Ngọc Cường, sinh năm 1968 tại Hải Dương, nhưng hộ khẩu thường trú lại nằm trên đường Lương Khánh Thiện, Hải Phòng.

Theo gia đình chuyển vào sinh sống ở đường Nguyễn Đình Chiểu, quận 3, Cường "híp" nhanh chóng liên kết với Ngọc "đói", một giang hồ quận 3 dữ dằn, ngoi lên xây dựng cho mình một lãnh địa ở khu vực Chợ Đũi, tổ chức cờ bạc, bán lẻ ma tuý và giành quyền bảo kê một số quán bar, vũ trường khu vực quận 3 và quận 1. Năm 1995, Năm Cam phải đi cải tạo, Cường "híp" lại bắt tay với Bình "kiểm” hình thành nên một băng nhóm giang hồ Trà Bắc cực mạnh.

Để dạy dỗ, Năm Cam đã ra lệnh cho đàn em quậy nát trường gà và sòng bạc của Cường "híp" ở khu vực Công Bà Xếp (đường Trần Văn Đang, sau ga Hoà Hưng), sau đó báo cho Công an truy quét. Đám hảo thủ Ba-ke trẻ tuổi đàn em của Cường đang bảo kê ở quận 3, quận 1 đã liên tục bị những Châu "râu", Bình "đen" (em trai võ sư Nguyễn Văn Vạn đã bị án tử hình), Luông "điếc", Dũng "lỳ" (con trai cặp quái kiệt Luông "điếc", Hà "trề"), Nghĩa con trai Mười đen bất ngờ tập kích, đánh chém tơi bời.

Cường "híp" ra lệnh cho đàn em lót ổ, chém Mười đen, đập nát bảng hiệu một số cơ sở kinh doanh của tay này để trả đũa. Điên ruột, Năm Cam hạ lệnh quy tụ khoảng 60 sát thủ định tổ chức đập phá, sau đó đốt nhà hàng karaoke G.Đ. nổi tiếng ở quận 3 nhằm triệt phá nơi Cường chọn làm đất cung cấp ma tuý cho dân chơi Sài Gòn. Chưa kịp ra tay, một sự cố khác lại xảy ra.

Cận Noel 1998, có 4 tay chơi Ba-ke trẻ tuổi tham gia đánh bạc tại sòng của Năm Cam trên đường Tôn Đản, quận 4. Sau chỉ hơn 1 giờ, mỗi tay chơi đều thua khoảng vài chục triệu đồng, nhẵn túi. Tiễn khách, nhà cái nhã nhặn đưa 200.000 đồng để "các đàn anh đi ăn cháo vịt".

Một trong 4 con bạc hất hàm: "Lấy ra đây mỗi người 1 triệu, không bố mày đốt mẹ cái sòng bây giờ". Lập tức, một dàn mã tấu xuất hiện, gí ngang cổ cả 4 tay chơi. Có vẻ cũng khá "biết nhau", các tay mã chỉ vung lên thị oai đủ đe dọa để vứt 4 thằng ngang ngược ra đường nhưng không chém. Lời cảnh cáo là: "Cầm lấy tiền rồi biến. Ăn khuya mà đòi mỗi thằng 1 triệu, tụi bay định cướp à? Lầm chỗ rồi!". Vứt tung 4 tờ 50.000 đồng màu xanh, một thằng khách thủng thẳng: "Định cướp, chỗ này ra bã lâu rồi. Bố mày không lầm đâu. Về bảo thằng trùm già của chúng mày cứ chờ đấy".

Một tuần sau, một xe cá mập (Toyota Hiace loại 16 chỗ) lại đỗ xịch đúng giờ tại sòng bạc cũ. Những tay mã tấu lại chạy rùng rùng, vây lấy đám khách vừa xuất hiện. Chưa kịp vung mã tấu, đám cô hồn sòng bạc đã líu ríu úp mặt vào tường. Có tới 4 khẩu súng, 2 quả lựu đạn bất ngờ xuất hiện để thiết lập trật tự. Gom tất cả tiền bạc trong sới vun thành một đống, tên Trà Bắc bị xô ra hôm nào ung dung móc bật lửa đốt thuốc và… đốt luôn đống tiền. Chờ cháy sạch, gã mới thủng thẳng: "Nhớ nhé, chúng ông không cần cướp. Chỉ "vui" thì "chơi", thế thôi".

Cùng thời điểm, ở một sòng bạc khác của Năm Cam tại cầu Hang (Biên Hoà), kịch bản tương tự cũng diễn ra. Một trong số những khách không mời, trước khi rút lui trong yên lặng còn dặn lại: "Anh Cường "híp" có lời chia buồn với anh Năm, nhờ… các em chuyển giúp!".

Lời cảnh cáo quả nhiên có tác dụng. Năm Cam thừa biết bọn nhóc rắn mặt sẽ không ngần ngại chơi hàng nóng. Và chơi bạo. Thắng thua với chúng chắc chắn không lợi lộc gì. Ngay lập tức, lệnh đốt quán, chém giang hồ Trà Bắc đi lẻ được thu hồi và bãi bỏ. Chiến lược của Năm Cam chuyển hướng từ đối đầu, trừng trị sang bắt tay giảng hoà và hợp tác với Trà Bắc, thế lực giang hồ mới đang ngóc lên và khẳng định vị trí ở Sài Gòn!


 



Người sửa: XamHong - 30/11/2010 lúc 3:49am
Có những thứ ngày thường mình có đc. Lúc mất rồi , mơ ước cũng = không. :)
Quay lên trên
 Phúc đáp Phúc đáp
  Chia sẻ Chủ đề   

Chuyển đến Chuyên mục Quyền tại Chuyên mục Xem...






Trang này được tạo ra trong 0.094 giây.